Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2009

30-08-2008 Đi xuyên qua nỗi đau

Anh Minh
Mẹ đang viết trang nhật ký đầu tiên cho con.
Có thể con sẽ không bao giờ đọc được, mẹ viết chỉ mong nhẹ bớt lòng mình để có đủ nghị lực cùng con vượt một chặng đường dài ở phía trước.
Sinh nhật của con là: 20-08-2008
Ngay khi con vừa chào đời, thăm khám đầu tiên bác sĩ đã báo cho mẹ biết : con là một em bé bị mắc hội chứng Down.
Mẹ không thể kể cho con nghe được tất cả những cảm xúc mà mẹ đã trãi qua.
Không thể con à!

Mẹ chỉ biết giờ đây mẹ sẽ phải tập nhìn thẳng vào nỗi đau, ôm con đi xuyên qua đó từng chặng một.
Đời sống vô thường đến mức độ nào mẹ không đủ sức nhìn thấy.
Thời điểm này con bắt đầu một sự sống không giống các trẻ em bình thường khác.
Mẹ 29 tuổi, mẹ nửa đời chưa? Mẹ bắt đầu rẽ vào một bước ngoặc mới.

Có bao nhiêu bà mẹ giống như mẹ, ngạc nhiên tự hỏi mình đã thăm khám thai đầy đủ, dinh dưỡng đầy đủ, xét nghiệm đầy đủ, siêu âm đầy đủ mà…
Mẹ có hai sổ khám thai, một ở bệnh viện quận BT và một ở phòng khám tư cũa bác sĩ VH.
Vì khi khám lần đầu ở bệnh viện quận, bsĩ siêu âm nói trong tử cung có xuất hiện một u xơ nhỏ sẽ phát triển cùng em bé nhưng không gây ảnh hưởng gì. Mẹ Tìm đến phòng mạch tư để việc theo dõi được dễ dàng hơn thì siêu âm ở đây không thấy u xơ nhỏ nào cả. Sau một tháng hẹn, mẹ đến phòng mạch tư thì bác sĩ bận việc đóng cửa, mẹ đến bệnh viện thì bác sĩ chỉ khám thai chứ không cho siêu âm, nói sức khoẻ tốt, không cần, tháng sau đến cho siêu âm. Đó là trong giai đoạn từ tuần thứ 12-14, gđoạn đáng lẽ phải siêu âm soi độ mờ da gáy.
Sau một tháng mẹ bắt đầu khám đều đặn ở bác sĩ tư.
Thử máu, siêu âm 4 chiều, tất cả đều ko phát hiện gì.
Mẹ không được đề nghị chọc dò nước ối vì mẹ ở độ tuổi dưới 30.
Hồ sơ mẹ đầy đặc những phiếu siêu âm
Nhưng thiếu mất một phiếu siêu âm vào giai đoạn quan trọng.
!!!!!
Mẹ đã không lường trước những nghiêm trọng!
Mẹ cho con một cuộc đời không bình thường như bao bạn khác.
Mẹ xin lỗi bé ơi!

Mẹ thất thần tập đi lại những bước đầu tiên sau cơn đau hậu sản, từ tầng cao của bệnh viên mẹ nhìn giữa mông lung, con đã chọn mẹ để đến? Mẹ yêu con nhiều, nhưng tội cho con quá!
Ba mẹ đã sinh ra chị con khoẻ mạnh bình thường, nếu không có điều đó, nếu con là bé đầu tiên chắc cả nhà ta đã có thể ôm nhau mà tan vào hư vô!
Mẹ từ chối mọi cuộc viếng thăm của bạn bè dù là những người bạn thân nhất của mẹ đã đến trước cổng bệnh viện.
Mẹ cũng không ra chào khi có bạn đồng nghiệp đến tận nhà!
Mẹ từ chối những cuộc điện thoại gia đình, người quen.
Mẹ xin lỗi, mẹ cần có thời gian…
Con bị sốt vàng da, triệu chứng tiếp theo của việc chào đời non ngày và nhẹ cân: 2,45kg
Những ngày con nằm cách ly soi da, giữa các cữ hút sữa gữi lên cho con, mẹ úp khăn còn vương mùi mồ hôi của con lên mặt mà ướt mắt.
Mẹ con mình làm khổ thêm bao người thân rồi!

Nỗi đau thường đến với bất kỳ một ai đó, vào một thời điểm nào đó trong cuộc đời.
Hay ai đang tồn tại cũng đều có một nỗi đau riêng.
Mẹ đã nhìn thấy nỗi đau lớn trong đời mình và mẹ đang bắt đầu tìm đường để bước

Mấy ngày nay lên mạng, điều duy nhất mà mẹ quan tâm là tìm tất cả những thông tin về hội chứng của con.
Phía chân trời con chỉ toàn mây mù?
Mẹ sẽ cố bù đắp cho con bằng tình thương của mẹ.
Con sẽ phải đến những nơi phục hồi chức năng gì, sẽ dễ dàng mắc phải bao nhiêu là bệnh tật.
Sẽ không được đi học như các bạn, sẽ có hiểu là mẹ yêu con không?
Mẹ đau lòng lắm bé ơi nhưng mẹ biết làm sao bây giờ…
Rồi mẹ còn phải đi làm để mưu sinh, còn chăm sóc chị, …
Con thì sẽ mãi cần được trông nom…

Bé ơi!
Mẹ yêu con nhiều lắm!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét